Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

TA CHẲNG CÒN AI

14.9.2013
thơ: Lý - Thảo
Ta chỉ còn ta chẳng còn ai
Ngần ngơ phè phỡn bóng đêm dài
Tường che một cõi hồn heo hút

Sầu đong khoé mắt một hình hài.

Trăng nhòm khe cửa cười với ai
Hay thấy đời ta quá khôi hài
Dấn thân biển đời đầy bão tố
Đông tây nam bắc vượt trùng đài.

Long đong lận đận một thiên thai
Đêm về ô cửa chẳng then cài
Ôm vầng trăng khuyết chờ một nửa
Một nửa chân trời đã phôi phai.

Ngày qua tháng lại chẳng còn ai
Vẫn mình ta đó ôm mộng hoài
Nhiêu mộng cũng tan cũng vỡ vụn
Ta chỉ còn ta chẳng còn ai.

Xêxê!

THƯƠNG CỤ GIÀ TRÊN XE BUS

13.9.2013
thơ: Lý - Thảo
Hôm nay tôi ngồi trên xe
Gia đình nhà nọ cũng kề dãy bên
Mẹ thì ngồi tít đầu trên

Bố thì ngồi dưới ghế êm một nhà
Thằng con ngồi giữa mẹ cha
Xe thì đông nghịt ông già ghé chân
Tuổi cao thêm liệt một chân
Vậy mà thằng bé khóc ầm kêu to
Cuối đầu cất giọng òm xo
Ông bà đua chửi ông to bà hùm
Hai người đua vặn volum
Chửi luôn tài xế um xùm khắp xe
Chửi rằng mua vé một bề
Bỏ tiền ra đó chẳng hề ngồi nguyên
Lại còn bắt người ké xen
Ông kia đứng dậy (không) tôi lên ra rìa
Ông già cứ thế im re
Vì xe đông quá ai rè ông thương
Tôi thì đứng, chẳng ghế nhường
Thấy thương thấy tội cùng đường cho ông
Thấy rằng thời này tệ không?
Người đâu vô cảm chỉ trông vào mình
Có tiền là có quyền linh
Người nghèo cứ khổ chùng chình mãi thôi!

Xêxê

TỰ TÌNH MÙA THU

Thơ: Lý - Thảo
12.9.2013
Thu tàn theo đi ngàn lá úa
Đông qua xuân về sắc trời cho
Ai ơi đừng sầu một quãng vắng

Cứ mặc trời thay chớ buồn lo.

Vòng xoáy tự nhiên ai ngăn nổi
Đâu phải vị thần phép đầy tay
Hoá bầu trờj xanh xuân xuân mãi
Để cho ai thoải mái hương đời.

Thu tàn, thu cuốn mặc thu trôi
Úa cây, úa lá, chả úa đời
Bước dưới trời thu ta bỡ ngỡ
Sầu đâu đong mãi, chỉ một thời.

Xêxê!
Buổi sớm nay nắng lẻn qua khe cửa
Lay hàng mi kéo đôi mắt dịu hiền
Dậy cô bé nghe gjó hát ngoài hiên
Ngày mới đến đừng buồn phiền nữa nhé!


19/9/1013

CÓ LẼ TÌNH TÔI ĐÃ CHẾT RỒI

Thơ: Lý - Thảo
10.9.2013
Có lẽ tình tôi đã chết rồi
Chẳng còn ai nữa đến bên tôi
Một lần duyên lỡ một đời khổ

Chôn chặt niềm tin một cuộc đời.

Có lẽ tình tôi đã chết rồi
Nhỏ nhoi hi vọng cũng tàn phôi
Đêm về gieo chi tình trong mộng
Mộng lúc tàn canh được mấy hồi.

Có lẽ tình tôi đã chết rồi
Gồng mình nhận lấy kiếp đơn côi
Ngậm đắng bờ môi tàn theo gió
Nuốt lệ bờ mi phút ngậm ngùi.

Có lẽ tình tôi đã chết rồi
Chẳng còn dám ước kiếp chung đôi
Chẳng mơ ân ái một lần nữa
Ngàn giấc chiêm bao mãi xa vời.

Có lẽ tình tôi đã chết rồi
Nhếch mặt thôi cố gắng gượng cười
Đã có bao lần tôi tự hỏi
Sao tình tôi chết sớm vậy trời?.

Xêxê

ỐM

Ta đã ốm vài hôm liền
Cơm ăn chẳng đặng liên miên thế này
Họng đau ho suốt đêm ngày
Hỏi sao có thể không gầy xanh xao
Thuốc thì đã uống thưở nào

Viên này loại nọ nhờn sao ấy rồi
Bao giờ mỡ thịt thêm bồi
Thay da bọc lấy xương lồi khắp thân
Bao giờ khuôn trở hồng nhan
Cho người chẳng phụ cho an tấm lòng
Cứ hoài ốm vậy bằng không
Người chê bệnh tật chạnh lòng làm sao
Xương lồi má hóp hanh hao
Nào đâu muốn vậy cớ sao chê mình
Thôi thì cứ thế lặng thinh
Mặc người lạnh cảm chẳng (thương) tình thì thôi
Mai này ta khoẻ lại rồi
An cư yên nghiệp mấy hồj béo ngay
Mặc người nói xấu nói hay
Ta dù có ốm nhưng ngay tấm lòng.

29.8.13
Xêxê
Nếu tấm vảj là tráj tim của anh
Em sẽ cắt cho tanh bành khój lửa
Cho chữ tình chẳng bạc bên em nữa
Cho đau thươg sẽ mau chóg phaj mờ!
25.8.13 Xêxê