Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Ngọt bùi, mặn, đắng đời ta
Chua chua, chát chát, cay ta nếm rồi
Còn đâu vị nữa khác vời
Xin dâng ta nếm xem thời là chi
Tưởng đâu ngũ vị thơm thì 
Mà nay chục vị mùi gì cũng hôi.

Lý - Thảo. 6.10.13

ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ

26/9/2013
Thơ: Lý - Thảo

Sớm nay nghe tin gió đông về
Mẹ ơi có lạnh một miền quê

Phương Nam mùa này trời nóng lắm
Ngoài Bắc chắc giờ lạnh tái tê

Con thương đôi bàn tay nhỏ bé
Gạch đá góc cạnh mẹ bưng bê
Tay cuốc, tay xẻng phơi sương gió
Ruộng lúa đồng nương đủ bộn bề

Trời chớm vào đông rồi mẹ nhé
Nhớ mặc áo ấm kẻo gió se
Công trường trang bị ủng, tay lót
Cho làn da mỏng bớt sun suê

Đông qua xuân tới con sẽ về
Đọc vần thơ nhớ cho mẹ nghe
Rằng con nơi xa luôn mong mẹ
Hối hận rằng con nỡ xa lìa.

Xêxê của mẹ
Mẹ thương mẹ điện cho con
Hỏi rằng con có ăn gì tối nay
Trung thu mẹ nặn bánh gjày
Con xa mua tạm bánh quầy mà ăn
Kả năm có một tết rằm
Chẳng đâu phải nhịn tiện tằn làm chj
Con đang cầm nắm bát mì
Nghe lời mẹ nói hàng mi uớt nhoè!


19/9/2013


Bâng khuâng một thoáng suy tư
Ngổn ngang tâm trạng sầu u nỗi niềm
Nửa đời dính nhọ lấm lem
Lấy chi gội rửa cho em thanh bình!

18.9.13
Xêxê!

TỰ TÌNH LÚC NỬA ĐÊM

Thơ: Lý - Thảo
3h sáng 18.9.2013
Màn đêm đen chìm sâu trong tĩnh mịch
Hơi thở ai dục dịch tiếng dồn vang
Như gấp gáp dồn đuổi giấc mộng vàng

Trong chiêm bao mà không một phút nghỉ.

Có khi nào ta say cũng thế nhỉ
Bởi hồn ta nào có lúc bình yên
Biết bao đêm trăn trở tìm một bến
Cả trong mơ cũng thấy lạc biển trời.

Xêxê
SG Buồn!
17.9.2013
Nghẹn ngào nuốt lệ bờ mi
Cười trong mặn đắng cố ghì nỗi đau
Cuộc đời thật lắm bể dâu
Sa chân lỡ bước buổi đầu thong dong
Quanh đi quẩn lại vẫn không
Hai bàn tay trắng một dòng miên man
Kiệt cùng ngõ thẳm đường hoang
Bơ vơ một cõi lang thang mịt mờ!

TRUNG THU TÔI NHỚ TUỔI THƠ

Thơ: Lý - Thảo
15.9.2013
Một mình tôi bước trên con phố dài
Trông hàng ngàn những chiếc bánh đủ loại
Tròn

Vuông
Dòng người cuồng vào mua bán
Ngập tràn
Cả những chiếc đèn ông sao đảo chao muôn tia sáng chói loá
Ôi nhớ quá!
Trung thu món quà tuổi thơ tôi.

Chợt nhớ hồi
Trước đêm rằm dăm đôi ba bữa
Rủ nhau lên rừng kiếm nứa
Chẻ, gọt rồi xâu gộp thành ngôi sao
Kiếm quyển vở nào đã viết lên hết
Lấy đất sét đỏ vàng và than đen
Và tô lên đủ loại màu nhem nhuốc.

Đã có lúc
Hái lấy quả quýt xanh
Xâu thành hình chú cuội
Hái đôi quả bưởi vàng
Xẻ nửa làm cung trăng
Cắt giấy trắng dán quanh chiếc lõi ngô làm váy cho chị hằng
Lấy hạt cơm làm hồ
Lấy rơm khô làm tóc.
Cũng có lúc
Lấy bùn đất làm bánh
Nặn thành đủ loại hình.

Rồi tới đêm trăng thanh
Kéo nhau ra bờ ao đứng
Thi xem ai ném đá trúng vầng trăng
Chán chê thì chơi khăng, hay ngồi lê chơi chắt, chuyền, cờ người, cờ vây.
Trung thu tuổi thơ tôi là thế đấy
Chứ nào có giây phá cỗ đêm rằm.

Hơn hai mươi năm
Tôi vẫn nhớ ngày xưa
Nghịch ngợm, ngây ngô
Nhưng có những đêm rằm sáng tỏ.

Còn bây giờ
Bơ vơ trên đường phố
Nhìn bao kiếp trẻ thơ
Không nhà cửa
Không nơi nương tựa
Đang lang thang nơi đầu đường xó chợ
Đánh gjày xi, hát rong, bán vé số
Mỗi đêm về nằm ngủ
Trong những ổ tối tăm
Mơ về chuỗi đêm rằm
Sâu thẳm
Miên man
Lòng tôi lại ngập tràn
Niềm khát khao với vô vàn mong ước
Trăng soi đáy nước
Trăng rọi tuổi thơ.

Xêxê