Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013


KHOẢNG LẶNG

Ta thu mình quán thưa nơj góc nhỏ

Nuốt đắng chát cảm hương vị phồn hoa

Ly cà phê sao quá đỗi đậm đà 

Tách trà đá sao chát bằng đời ta.

Góc nhỏ SG. 8.2013

VÀO ĐỜI 1

Nay xa lớp chỗ ngồi kia trống vắng
Chẳng còn đâu màu áo trắng tinh khôi
Mọi tiếng cười bỗng trở nên thầm lặng
Cành phượng thắm đã rớt rụng từ đây.


Nay xa lớp chẳng còn thấy bóng thầy
Bục giảng ấy lắng giọng ai trìu mến
Nhịp thời gian thổi bụi phấn rụng rơi
Thầy cô ơi! Ôi thèm một tiếng gọi.

Nay xa lớp chập chững bước vào đời
Tuổi đôi mươi lê đôi dày chẳng gót
Nâng từng bước mà đôi chân thậm thọt
Biết bao giờ chai gót dẫm trông gai.

Ôi tương lai phủ hoài mây đen tối
Chẳng thân quen chẳng Bác Hồ đưa lối
Chẳng ánh sáng soi rọi chút niềm tin
Thôi đành tìm chốn đồng nương heo hút

Ôi con đường ngày xưa tôi vẫn bước
Hai mươi năm chẳng thêm chút lụa là
Học chi hoài suốt đời rồi cũng vậy
Sái nhà chùa muôn thuở quét lá đa.

ST: 18/6/2013 Thaolyls91@gmail.com

VÀO ĐỜI 2

Hơn ba năm ta theo học nghề giáo
Quyết một lòng tu đạo làm thầy cô
Ai ngờ đâu tấm bằng đem bỏ xó
Cầm vào nó mà lòng dạ xót xa.

Dẫm phong ba ta lang thang kiếm việc
Người nước đôi kẻ ập ờ chẳng biết
Đầu ngón tay xoa xoa lạ thứ thiệt
Ta có khờ cũng biết đó là chi.

Sinh đặng thì nhà quê nghèo khốn khó
Mẹ cha già trông ruộng lúa đồng nương
Tiền đâu ra lo con đủ mọi đường
Giấu bằng đi buôn đầu đường xó chợ.

Lành thờ ơ, kẻ ranh ma chửi rủa
Bon chen nhau sống vì của vì tiền
Tìm ở đâu nơi trần thế có tiên
Ta liên thiên hay vì đang điên dại.

Bông hoa nhài chỉ cắm bãi phân trâu
Muốn có việc thì cứ lo làm giàu
Cho mai sau đời con ta chẳng khổ
Chẳng nhục nhằn, chẳng xô bồ kiếm ăn.

SG 8/8/2013 http://thaolyls8591.blogspot.com/

LẼ ĐỜI

Sài Gòn 7.8.13
Vukhac Thienyet
st' Thảo. Tặng Vukhac Thien Yet
Ta vô tình lạc bước giữa trần gian
Trôi theo dòng tràn lan người vô cảm
Ta giật mình ngỡ như rơi vực thẳm
Chợt ngỡ ngàng khi người thắm tình thương.

Chiếc xe ca đưa ta khắp phố phường
Sài Gòn thị lần đầu tiên ta bước
Thật tình cờ khi ta chẳng hẹn trước
Mà ngỡ là có hẹn ước kì duyên.

Trọn một ngày người đưa ta tới bến
Chút ân tình nhưng khó kiếm thời nay
Lẽ ở đời có chuyện may chuyện rủi
Xung quanh ta có ngườj hủi người ngay.

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Có lẽ đêm nay sẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời tôi!
Khj mà cuộc đời ngườj ta rơj vào bế tắc aj chẳng muốn tìm cho mình lối đi tốt nhất. Nhưng vớj tôi đờj lạj trớ trêu hơn. Tưởng rằng ra đi gjảj quyết được bế tắc này sẽ ổn thoả aj ngờ rằng chính nó lạj gây ra nhjều mâu thuẫn khác. Tôi tưởng rằng tôi đã quen vớj nhjều nỗj khồ, tâm can tôj đã chaj sạn và được thay bằng ý chí. Nhưng cuốj cùng tôi vẫn lạj gục ngã, sự chaj sạn và ý chí thường ngày của tôi đã không còn!
Màn đêm đen và những ánh đèn cứ khuất dần sau bước chân tôi nhưng sao đi hoài đj mãj chẳng hết. Bởj vì tôi đã đi nhầm đường lạc vào xứ sở của bóng đêm. Và thân tôi như đang đắm chìm dần trong những quầng tối đó. Nếu gjờ đây tôi cứ bước tiếp theo quầng tối đó thì cuộc đờj tôi sẽ đi đến đâu. Còn nếu ngược chjều quay trở lạj há chẳng phảj thấy đen rồj vẫn dấn thân bước qua lần nữa sao?
Ngỡ tưởng rằng tôi đã tìm được cho mình một lối sáng để đj nhưng phũ phàng thay đó chỉ là tia sáng của một ngôj sao chổj xoẹt qua rồj bay mất! Dẫu rằng káj đuôi của nó vẫn loà chói nhưng tôi thấy nó tan dần vào màn đêm! Ngôj sao ấy có thật hay chỉ là phút mờ mắt tôi ngộ nhận?
Giờ đây, nơj tôi đang bước là một đường hầm tối mịt. Không ánh sao trờj, không ánh đjện và hj vọng về một tia sáng mong manh cũng chẳng còn.
Ôi trớ trêu wá!


THANH HÓA 

29/7/2013

Thanh Hoá ơi đẹp làm sao
Thảm trời xanh ngắt nao nao cõj lòng
Dòng sông trôi gjữa cánh đồng
Kéo phù sa đỏ bồj chồng thêm cao
Cây xanh vớj lúa rì rào
Nụ cườj ngjêng đổ xuyến xao câu hò 
Dòng sông mang nặng chuyến đò
Câu ca aj hát đjệu hò xứ Thanh
Hò rằng aj đến quê anh
Mắt đưa mày lượn bởj xanh chữ tình
Hò rằng aj đến xứ mình
Lờj ca ngây ngất bóng hình quê hương!

Thấy Thanh Hoá đẹp chém tí! Bạn nào ở Thanh Hoá đừng cườj nhé!



Một góc ngoại thành Thanh Hóa
BĂN KHOĂN


Đêm đầu thu sương trắng pha lẫn lộn


Một khung trờj độn nửa thực nửa hư


Tâm hồn ai cứ đong hoài sầu muộn


Muốn gjấu mình mà cõj lòng khơj ra.

RA ĐI

thaolyls91@gmail.com


Nhịp chân ai bước vộj trên bến vắng

Lặng nghe tiếng cót két bánh xe lăn

Chở thân xác hay thần hồn mặn đắng

Kéo đi xa những sốt sắng trong lòng.