NỐT RUỒI YÊU
Nốt ruồi ngây thơ
Có tự bao giờ?
Tôi cũng chẳng biết nữa
Mà theo tôi suốt quãng đời tuổi thơ.
Chưa một lần thấy mẹ kể chuyện ngày xưa
Tôi băn khoăn có đôi lúc ngờ ngợ.
Nốt ruồi ngây thơ
Có từ bao giờ?
Mà theo tôi lớn dần theo năm tháng
Thưở thiếu thời tôi chẳng thà để ý
Bởi sắc đẹp tôi đâu thiết làm chi.
Rồi đến khi dậy thì con gái
Đối gương soi mà lòng e ngại
Tẩy nó đi cho lòng bớt tái tê
Nhưng rồi tôi lại quên đi.
Có đôi lúc thầm thì người ta bảo
Nốt ruồi duyên bao ánh mắt trao nghiêng.
Tôi chẳng biết duyên chi nữa
Bao năm qua rồi tôi vẫn còn bơ vơ.
Nốt ruồi ngây thơ
Có tự bao giờ?
Vẫn còn đó
Một màu đen bóng loáng
Vẫn trường tồn theo năm tháng qua rồi
Chứng kiến bao con người đã nhìn tôi và mất hút
Thay đôi mắt nhìn thẳng vào sự thật
Ôi nốt ruồi chân thật
Nốt ruồi đáng yêu
Trong nỗi khổ đau tươi đẹp hơn nhiều.
10/6/2013
Lạng Sơn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.