Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

VÀO ĐỜI
Nay xa lớp chỗ ngồi kia trống vắng
Chẳng còn đâu màu áo trắng tinh khôi
Mọi tiếng cười bỗng trở nên thầm lặng
Cành phượng thắm đã rớt rụng từ đây.

Nay xa lớp chẳng còn thấy bóng thầy
Bục giảng ấy lắng giọng ai trìu mến
Nhịp thời gian thổi bụi phấn rụng rơi
Thầy cô ơi! Ôi thèm một tiếng gọi.

Nay xa lớp chập chững bước vào đời
Tuổi đôi mươi lê đôi dày chẳng gót
Nâng từng bước mà đôi chân thậm thọt
Biết bao giờ chai gót dẫm trông gai.

Ôi tương lai phủ hoài mây đen tối
Chẳng thân quen chẳng Bác Hồ đưa lối
Chẳng ánh sáng soi rọi chút niềm tin
Thôi đành tìm chốn đồng nương heo hút

Ôi con đường ngày xưa tôi vẫn bước
Hai mươi năm chẳng thêm chút lụa là
Học chi hoài suốt đời rồi cũng vậy
Sái nhà chùa muôn thuở quét lá đa.
          ST: 18/6/2013 Thaolyls91@gmail.com

Nếu một ngày anh cất bước ra đi
Để bảo vệ bình yên chung đất nước
Phải xa nhau nơi bến bờ tổ quốc
Vẫn còn em sẽ đợj ngày anh về

Tình đôi ta đã trọn vẹn câu thề
Dù mỗi đứa nơi đầu non ngọn biển
Xin yêu anh tình chung thuỷ vĩnh viễn
Đợj anh về mình cùng kết se duyên
17.6.13 ls thaoly

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013


          NỐT RUỒI YÊU


Nốt ruồi ngây thơ
Có tự bao giờ?
Tôi cũng chẳng biết nữa
Mà theo tôi suốt quãng đời tuổi thơ.
Chưa một lần thấy mẹ kể chuyện ngày xưa
Tôi băn khoăn có đôi lúc ngờ ngợ.
Nốt ruồi ngây thơ
Có từ bao giờ?
Mà theo tôi lớn dần theo năm tháng
Thưở thiếu thời tôi chẳng thà để ý
Bởi sắc đẹp tôi đâu thiết làm chi.
Rồi đến khi dậy thì con gái
Đối gương soi mà lòng e ngại
Có đôi lúc lòng chợt nghĩ dại
Tẩy nó đi cho lòng bớt tái tê
Nhưng rồi tôi lại quên đi.
Có đôi lúc thầm thì người ta bảo
Nốt ruồi duyên bao ánh mắt trao nghiêng.
Tôi chẳng biết duyên chi nữa
Bao năm qua rồi tôi vẫn còn bơ vơ.
Nốt ruồi ngây thơ
Có tự bao giờ?
Vẫn còn đó
Một màu đen bóng loáng
Vẫn trường tồn theo năm tháng qua rồi
Chứng kiến bao con người đã nhìn tôi và mất hút
Thay đôi mắt nhìn thẳng vào sự thật
Ôi nốt ruồi chân thật
Nốt ruồi đáng yêu
Trong nỗi khổ đau tươi đẹp hơn nhiều.

          10/6/2013 Lạng Sơn





HOÀI NIỆM THỜI SINH VIÊN



Hè lại về ngàn ve kêu rệu rã
Lăng tím kia rớt rụng khắp phố phường
Tình yêu thương đong đầy ba năm học
Mà bỗng chốc như gió vụt bay xa

Thời gian qua tôi học chung với bạn
Bao niềm vui bao nỗi buồn vô hạn
Mỗi sớm mai sát cánh bên mái trường
Giờ chỉ là phút hoài niệm mà thôi

Ba mùa xuân thấm thoắt rồi cũng trôi
Mỗi chúng ta đi mỗi đường mỗi ngả
Niềm hy vọng chẳng một ai gục ngã
Trên con đường chúng ta đã chọn đi

Cuộc vui nào cũng có phút chia ly
Dẫu mai đây có đầu non ngọn biển
Xin gửi mây gửi gió tình thương mến
Gửi bạn tôi kỉ niệm tuổi học trò



9/6/2013 Thaolyls91@gmail.com





BA NĂM NGƯỜI ẤY VÀ TÔI

                            
Ba năm ngày ấy qua rồi
Thời gian ngắn ngủi vội trôi hỡi người
Ba năm học ấy với tôi
Như cơn dông bão mưa rơi đầu hè
Ngày đêm cứ rộn tiếng ve
Càng thêm bối rối càng se cõi lòng
Ba năm học ấy còn không?
Gần trang sách vở đục trong tiếng đời

Ba năm ngày ấy đừng trôi
Đừng mang kỉ niệm phai phôi nhạt màu
Đừng cho năm tháng qua mau
Đừng vơi nỗi nhớ thêm sầu lòng ai
Ba năm chẳng phải quá dài
Đong đầy kỉ niệm mộng hoài sinh viên
Ba năm ngày ấy điền viên
Cùng chung một lớp hàn huyên chuyện trò

Ba năm đong tình thầy trò
Mà nay mưa bão trở đò nơi nao?
Ba năm ngày ấy người hao
Ân cần tiếng dạy tiếng rao học trò
Ba năm người ấy đưa đò
Công lao trời biển đếm so nào bằng.

Ba năm ngày ấy đã từng
Tôi cùng người ấy đã chung sớm chiều
Ba năm biết mấy thân yêu
Mà nay trời bỗng trao điều oái oăm
Tình thầy tình bạn xa xăm
Xin cho muôn kiếp vạn năm tình người.
                                      Lạng Sơn 6/6/2013 Thaolyls91@gmail.com

      NUỐI TIẾC

Đông lạnh giá sẽ mau trôi qua thôi
Cành cây trụi sẽ trồi lên mầm mới
Xuân lại về xanh thắm trải muôn nơi
Nhưng người ơi! chớ đừng vui mừng vội

Mùa xuân đến cây kia vẫn nảy trồi
Lá vẫn xanh xanh thắm tận chân trời
Mỗi xuân qua thân càng thêm già cỗi
Và lá kia cũng dần chơi vơi rồi

Từng mùa xuân thấm thoát lặng lẽ trôi
Dẫu trời kia có thay màu thay vẻ
Thì gốc kia cũng một mình lặng lẽ
Trông lá rụng khe khẽ từng ngày.
25/5/2013


 TỰ TÌNH CHUYỆN THI CỬ

                   13/6/2013 thaolyls91@yahoo.com
Ngày mai ta đã thi rồi
Mà nay ta vẫn còn ngồi chơi Face
Trời thì nóng nực thế này
Hỏi sao có thể ngồi ngay học bài
Xưa nay thi phận học tài
Thời nay đỗ đậu có ngoài tiền đâu
Nghèo thì cố học làm giàu
Học đi học mãi tiền đâu chẳng còn
Tuổi thì hãy vẫn còn non
Chỉ lo học hết (lại) về vườn trồng cây.
Sinh ra trong kiếp hoạn này
Nhà thì nghèo sẵn ngày ngày ruộng nương
Người quen chẳng có một phương
Hỏi đây mai đó có đường đi không?